GABRIEL QUÀNG chiếc áo khoác quanh vai rồi bước ra khu vườn phủ đặc sương mù. Chàng cần phải di chuyển, phải rình mồi, phải làm bất cứ thứ gì để giảm tải đi trực giác siêu thường và tình trạng bồn chồn vẫn còn sục sôi trong huyết quản.
Cứ như thể kẻ đi săn trong chàng vẫn đang trông chờ có một kẻ thủ ác nào khác nhảy xổ ra từ bóng tối - có lẽ thậm chí là chàng đang mong có được thêm một cuộc chạm trán như thế. Chàng khao khát được giải tỏa dưới hình thức một hành động bạo lực hay một cử chỉ đam mê; chắc chắn bất cứ cái nào trong hai thứ ấy cũng đủ rồi. Nhưng chẳng có thứ nào đang sẵn ra đấy, nên chàng phải rảo bước vòng quanh thôi.
Cuộc cãi vã với Venetia chỉ làm cho tình hình vốn đã khó khăn lại càng thêm tồi tệ. Chàng cần bóng tối lẫn sự tĩnh lặng của màn đêm giúp cho mình sắp xếp lại các suy nghĩ, làm dịu đi con quái thú hung dữ để cho phép chàng lấy lại được toàn bộ khả năng kiểm soát.
Sau lưng chàng mọi người trong nhà lại đi nằm cả rồi. Căn nhà lúc này cũng đã chật ních người. Tối nay chàng sẽ phải dùng chung căn phòng trên rầm thượng cùng ông Montrose.
Montrose cứ khăng khăng là mình hoàn toàn có khả năng tự đi về nhà một mình, nhưng ông ta vừa kinh qua một cơn thử thách và Gabriel thật không muốn để ông ta phải gặp nguy lần nữa. Không thể nào biết được kẻ sát nhân sẽ làm gì tiếp theo khi giờ đây hắn đã bị phá bĩnh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-dich-trai-tim/1415787/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.