“HAI NGƯỜI phát hiện ra xác của Burton tại sảnh triển lãm tối qua ư?” Dì Beatrice đặt một tay lên ngực rồi xoay mình trên ghế. “Cháu bảo có khả năng là hắn bị giết à? Trời đất quỷ thần ôi. Mấy dì cháu mình tiêu rồi.”
Sắc thái hoảng hốt kinh hoàng trong giọng bà dì làm Gabriel phải cất mắt khỏi đĩa cá hồi muối mà nhìn lên.
Chàng quan sát dì Beatrice, đang ngồi đối diện mình ở đầu kia chiếc bàn dài. Ngồi ngay đầu bàn không phải là ý của chàng nhưng bác Trench đã nói thẳng ra là rằng theo quan niệm của bác thì chàng phải ngồi vào chỗ mà xã hội thượng lưu đã quy định là vị trí thích hợp cho người chủ gia đình. Lúc, Venetia vừa bước qua cửa, mặc tuyền màu đen, ngay lập tức chàng nhận ra vẻ mặt của nàng rằng chàng đang ngồi ở chính chỗ bình thường nàng vẫn ngồi.
“Tôi không nghĩ sẽ như thế đâu,” Gabriel bảo. Chàng nhìn qua Edward. “Em lấy hộ anh lọ mứt dâu nhé?”
“Vâng ạ.” Edward đáp, miệng vẫn còn lúng búng đầy trứng rán bơ. Cậu bé chuyển ngay lọ mứt cho Gabriel. “Anh này, một người bị giết trông ra làm sao vậy ạ?”
“Này Edward,” dì Beatrice nói qua kẽ răng. “Đủ rồi đấy nhé. Không ai nói những chuyện như thế này bên bàn điểm tâm cả.”
“Nhưng mà, dì Beatrice, dì chính là người khơi ra chuyện này cơ mà.”
Dì Beatrice thở dài. “Ăn hết món trứng của cháu đi và đừng có nói leo khi người lớn đang nói chuyện nghe chưa.”
Edward cắm cúi quay lại với món trứng nhưng Gabriel biết thừa cậu bé đang nuốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-dich-trai-tim/1415773/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.