CÓ TIẾNG BƯỚC CHÂN từ đầu cầu thang lên rầm thượng vọng vào. Gabriel chùi lớp bọt kem cạo râu cuối cùng, quẳng khăn tắm sang bên và băng qua khoảng không chật hẹp để mở cửa.
Edward đang đứng trước mặt chàng. Tay cậu bé đang giơ lên lưng chừng chuẩn bị gõ cửa cho phải phép.
“Chào em,” Gabriel nói.
“Chào anh.” Edward ngước nhìn chàng, vẻ hiếu kỳ ra mặt. “Anh còn chưa thay quần áo xong kìa.”
“Chưa xong hẳn.”
“Bác Trench sai em lên đây báo với anh rằng bữa điểm tâm sẽ sẵn sàng trong mười phút nữa ạ.”
“Cảm ơn nhé. Anh đang rất mong được ăn một bữa ngon lành do nhà nấu đây. Anh sẽ xuống ngay thôi.”
Chàng quay vào phòng với lấy chiếc áo sạch treo ở móc tường.
“Em chờ anh nhé,” Edward tự nguyện đề xuất, lách mình vào phòng. “Em có thể dẫn đường cho anh xuống phòng ăn sáng mà.”
“Quý hóa quá,” Gabriel đáp. “Như thế anh đỡ mất thời gian lòng vòng khắp nhà.”
Chàng vừa quan sát Edward qua gương vừa cài cúc áo.
Cậu bé nhìn quanh quất, ngắm nghía mọi thứ mà Gabriel đã dỡ khỏi hành lý. Dường như cậu rất chú ý đến bộ đồ cạo râu sắp trên chậu rửa mặt.
“Bố từng cất đồ cạo râu trong một cái túi da rất giống túi của anh,” Edward bảo.
“Thế à?” Gabriel đã cài xong cúc và đang phân vân không biết có cần phải thắt cà vạt không. Lúc ở nhà thì chàng thường ăn bận sơ mi thoải mái xuống dùng điểm tâm. Nhưng nhà chàng là nhà của thanh niên độc thân mà.
“Vâng ạ,” Edward đáp.
“Hẳn là em nhớ bố lắm.”
Edward
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chien-dich-trai-tim/1415772/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.