Một ngày hai mươi tư giờ cứ thế trôi qua, hôm nay vừa đến, ngày mai đã chuẩn bị thay thế ngày cũ.
An Vi Di vẫn lặng lẽ chờ đợi Lãnh Hàn Duật trở về với tư cách của một người em gái.
Em gái...
Hai từ đơn giản như vậy, nhưng sao cô lại thấy khó chịu quá. Cô không muốn trở thành em gái của anh!
Tư Quỳnh đối với cô không có ác ý gì, nhưng cô không thể nào yêu thích cô ta. Có phải cô là người xấu không?
"Di Di, em đang suy nghĩ gì mà trầm tư vậy? "
Lưu Minh đứng dựa lưng vào cửa nhìn ngắm nhìn khuôn mặt khả ái của cô, tay vòng trước ngực khẽ mỉm cười.
Cô chấp nhận đến công ty làm cho anh, anh nghĩ như vậy sẽ bớt nhớ cô hơn, nhưng hình như xa cô một giây anh liền thấy nhớ. Anh muốn cô mãi mãi ở bên cạnh, không bao giờ rời khỏi tầm mắt của anh.
"Chú Lưu Manh, tôi buồn"
An Vi Di bặm môi lẩm bẩm, khoé mắt chẳng hiểu sao đột nhiên lại thấy cay cay.
Một tuần, bảy ngày, một trăm sáu mươi tám giờ, mười nghìn không trăm tám mươi phút, sáu trăm lẻ tư nghìn tám trăm giây, tại sao lại có thể trôi qua lâu như vậy?
Mỗi ngày, cô chỉ biết đối mặt với nỗi buồn để chờ ngày Lãnh Hàn Duật trở về. Không có anh, lòng cô thật trống vắng.
Thời gian có anh bên cạnh thường trôi qua rất nhanh, nhưng tại sao bây giờ lại chậm như vậy? Cô nhớ anh! Cô chỉ có thể đếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chiem-lay-vo-nho-bao-boi-em-la-cua-toi/3077286/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.