An Vi Di tức giận dậm chân từng bước trở lại về phòng KTV. Thật không ngờ chỉ vì trốn tránh việc hát hò như một con điên kia mà cô bị cướp mất đi nụ hôn đầu. Chết tiệt! Thật chết tiệt!
So với việc bị cưỡng hôn, cô thà là đi hát còn hơn!!!
Cô thở dài, đầy mệt mỏi đẩy cửa phòng thì bất ngờ bị một khẩu súng lục dí sát đầu:
“Đứng yên! Không được nhúc nhích! “
Lưu Minh móc trong túi mình lấy ra chiếc bằng công an, nở nụ cười lạnh nhìn cô gái trước mặt. Vẻ ngoài nhìn thanh thuần trong sáng như vậy, hóa ra cũng chỉ là một quân cờ cho tên tội phạm lợi dụng!
Ha ha, cuộc đời này, ngoài tiền ra thì còn có thể có mục đích gì???
An Vi Di sợ điếng người. Cô... Từ khi nào thì dính líu đến cảnh sát đây?
Mà hành động này lọt vào mắt anh mà nói, chính là run sợ khi âm mưu bị anh vạch trần!
“Ha ha, vị cảnh sát ca ca này, có thể bỏ súng xuống rồi thương lượng không? “
Tôi đây không bị tội xử tử hình thì cũng bị khẩu súng trên tay anh làm cho chết khiếp rồi.
“Á”
Người đàn ông nào đó càng giữ chặt khẩu súng dí sát đầu cô, thành công khiến cô sợ hãi la toáng lên.
“Ở đâu? “
“Cái... Cái đó... Cái gì ở đâu? “
Lưu Minh nheo lại tròng mắt đầy nguy hiểm:
“Ma túy! “
Vừa rồi, cả căn phòng này anh đã cho người lục soát. Cô ta không để lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chiem-lay-vo-nho-bao-boi-em-la-cua-toi/3077238/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.