Edit: Lệ Hy
Trong lúc đó, Sính Đình vẫn ở một chỗ với Chương Bảo Lâm, chỉ trong một thời gian ngắn, hai người có huyết thống ruột thịt nhanh chóng đã thân thiết khăng khít, bù lại tiếc nuối hai tỷ đệ không thể cùng một chỗ nhiều năm. Hai tỷ đệ đều hiểu rõ, đối phương là người thân duy nhất ở trên đời, có đối phương, hai người mới cảm giác được chính mình cũng không phải là một người cô đơn trong cuộc sống, còn có người có thể dựa vào.
Đặc biệt là Chương Bảo Lâm, từ nhỏ bị Triệu thị nuôi dưỡng nhốt trong một sân viện nho nhỏ, không thấy ánh mặt trời, sinh mẫu mất sớm, bên người không có một người có năng lực suy nghĩ cho hắn, đau khổ giãy dụa sống tiếp. Sau lại được Hiên Viên Húc đưa đến Viêm Dương cốc điều dưỡng thân thể, hắn cũng không biết mình còn có một tỷ tỷ, chỉ im lặng không khóc không nháo, thực ngoan ngoãn, người khác bảo hắn làm cái gì thì hắn liền làm cái đó. Bởi vì hắn biết hắn không có tiếng nói, không có quyền lực, tuổi còn nhỏ đã người khác làm người ta đau lòng. Mãi đến khi Hiên Viên Húc phái người đón hắn quay về Chương phủ, hắn mới biết được hắn còn có một tỷ tỷ ruột. Trong nháy mắt Sính Đình ôm lấy hắn, mắt của hắn không tự chủ được rơi lệ, vòng ôm này thật ấm áp thật an toàn, mang hắn từ trong sợ hãi một mình đối mặt với đêm đen thoáng chốc đánh lui tan thành mây khói. Hai tỷ đệ trong lúc đó thân tình giống như ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-yeu-nuong-tu-tuyet-sac/2471717/chuong-79-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.