Lục Xuyên có thể biết được, đối với chuyện này, Cố Triệt hiển nhiên là rất vui mừng.
Nhưng Cố Triệt không ngờ khi mà Lục Xuyên thật sự nói ra câu này, trong lòng anh không có niềm vui như dự đoán, ngược lại, anh khá lo lắng cho cậu: “Sao đột nhiên lại muốn nói cho cha mẹ? Không phải đợi đến sau tốt nghiệp, ổn định hơn mới nói sao?”
“Em cảm thấy như bây giờ rất thiệt thòi cho anh.”
Quả nhiên là vì mình… Sự ấm áp trong lòng cũng mang theo một chút yêu thương, Lục Xuyên chính là như vậy, không muốn mình khó chịu.
Thật không biết kiếp trước mình có cứu cả thiên hà hay không mà đời này gặp được Lục Xuyên.
Cố Triệt vương tay xoa xoa mặt Lục Xuyên, không thèm để ý đây là nơi công cộng, “Anh không sao, anh rất rất tốt. Thật sự có thể ở bên em là anh đã cảm thấy rất tốt rồi.”
“Nhưng em muốn nói.” Lục Xuyên cúi đầu nhìn ly trà sữa trước mặt, “Dù sao đời này trừ anh ra, em không muốn ai khác nữa. Em chỉ muốn ở bên anh thật tốt, luôn luôn ở bên anh, chỉ đơn giản như vậy thôi. Em cũng muốn để cho cha mẹ biết, em đã tìm được người mà em muốn sống chung cả đời.”
“Vậy cũng có thể chờ đến khi chúng ta ổn định hơn rồi hãy nói.”
“Có thể, nhưng mà… Không biết vì sao mà gần đây em có hơi bất an.”
Lần này Cố Triệt có chút không hiểu, người nên bất an không phải là mình sao?
Không ngờ Lục Xuyên ngẩng đầu, nói, “… Hôm đó, lúc cô gái kia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-muon-ben-anh-nhu-the-mai-cho-den-gia/131995/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.