Hạ Tiểu Nguyên thấy trong người mấy hôm nay vô cùng khó chịu,trước giờ cô chưa từng kén ăn nhưng bây giờ lại khác.Nhìn thấy đồ chua thì vô cùng thèm,nhưng những thứ như thịt cá thì lại khó chịu không nổi, cô ói khiến người lả đi mệt nhọc.Điện thoại bật nguồn lên trong hai tháng im lặng, vô số cuộc gọi của Diệp Khanh và Huyên,cô biết họ lo lắng cho mình nên mới cố liên lạc.Bấm máy gọi cho cô bạn thân,bên kia là một giọng nói oanh vàng khiến cô gần như thủng màng nhĩ.
“Ê,bà mất tích đi đâu mấy tháng nay vậy hả,gọi điện thì không liên lạc được là sao”
“Mình đi lên bản Mạc ở giáp biên giới tình nguyện,không có mang điện thoại theo,với cả..”
Huyên nhỏ giọng,cô cẩn thận miệng lưỡi hỏi Hạ Tiểu Nguyên. Cô biết là hiện tại con bé bây giờ rất buồn, nó không muốn ai làm phiền cả,nhưng một người coi trọng bạn bè như cô thì cô mặc kệ,phải hỏi cho ra nhẽ.
“Nguyên,bà đừng suy nghĩ gì dại dột nhé,cái chuyện nó xảy ra rồi thì kệ đi,tên đầu gỗ đó không biết trân trọng rồi cũng có ngày sẽ hối hận thôi”.
“Ừ,tôi không sao bà ạ,thật ra ngay từ khi tôi biết chuyện đã nghĩ đến kết quả như thế rồi, chỉ là lường trước mà vẫn cảm thấy tim đau không thở được “,Hạ Tiểu Nguyên lấy tay sờ lên tấm ảnh của người con trên đặt trên bàn,một giọt nước mắt rơi xuống.
“Bao giờ bà lên trường thế,dạo trước thầy Diệp có trở về tìm bà,trông thầy ấy vội vàng lắm, có thể là sợ bà nghĩ dại dột nên...”,
“Ngày mai tôi lên trường, đến lúc đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-la-yeu-thoi/1329888/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.