Bị Cung Lãm giữ chặt tay lại,Lại Minh Nguyệt tức giận trừng mắt quát lên.
“Cung Lãm,bỏ tay tôi ra”
Người đàn ông mặc chiếc áo vét sang trọng,đôi mắt chim ưng toát lên vẻ lạnh lẽo,ánh nhìn sắc lạnh khiến ai cũng phải run rẩy,chiếu thẳng vào cô ta lên tiếng.
“Lại tiểu thư,tên của tôi không phải ai cũng có thể gọi tùy tiện.Cẩn thận cái miệng lưỡi của mình, tôi tức giận lên sẽ rất phiền”
Lại Minh Nguyệt trong lòng sợ hãi từng hồi,vừa nãy vì quá tức giận Hạ Tiểu Nguyên nên mới to tiếng gắt gỏng với con người vô tình trước mặt này.Trong thương trường ai chả biết thiếu gia nhà Cung Âu là kẻ máu lạnh, không nên đụng vào,đến cha mẹ cô anh ta còn không để vào mắt, thì cô là cái gì chứ.
“Cung tổng tài,đây là chuyện riêng của tôi và cô gái đó,phiền anh tránh ra”
Cung Lãm nhàn nhã hai tay đút túi quần,chân đi đôi giày da hàng hiệu sáng bóng đang vẽ trên nền đá hoa những hình thù kì lạ,miệng giễu cợt.
“Ồ,chuyện riêng sao.Nhưng rất tiếc, tôi lại hứng thú với câu chuyện này,giờ làm sao đây”
Lại Minh Nguyệt tức giận nắm chặt tay lại,mắt nhìn Hạ Tiểu Nguyên mà buông lời cay nghiệt.
“Cung thiếu gia,ngài cũng đã đọc được tin tức của báo sáng nay rồi thì phải.Không biết trên người cô ta có điểm gì đặc biệt mà lại khiến ngài đích thân đứng ra che chở.Hay là cô ta cũng dùng cái cách đã làm với chồng tôi áp dụng nên anh”
Một ánh mắt giết người chiếu đến, Lại Minh Nguyệt thấy thật khó thở, đôi chân vô thức lùi lại tránh xa cái con người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-la-yeu-thoi/1329877/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.