Không biết Hoàng Minh Vũ dùng cách gì mà lại khiến mẹ Hạ và ông nội chấp nhận cho anh được ăn tết ở nhà cô.Hạ Tiểu Nguyên chỉ biết hôm nay khi đang nấu bữa sáng cùng mẹ,thấy mẹ than thở mà trong lòng kêu thầm mẹ bị lừa thật rồi.
“Khổ thân thằng bé,ăn nói lễ phép tài giỏi, nhưng lại không được gia đình quan tâm.Haizz,mẹ kêu Vũ nó ở lại ăn tết cùng nhà mình á”
“Cái gì cơ,mẹ bảo anh ấy ở lại đây.Thế ông xã mẹ không nói gì sao”
“Nói gì là nói gì,con biết thừa tính ba con rồi đó,ông ấy chỉ không muốn gả con đi sớm thôi”
“Con không lấy chồng đâu,mẹ yên tâm đi”,Hạ Tiểu Nguyên lè lưỡi trêu mẹ Hạ
“Cha bố cô,tôi không muốn ai đó đến cướp người đâu”
Hạ Tiểu Nguyên nhìn ra ngoài sân thấy Hoàng Minh Vũ đang giúp ba khiêng đồ lên chiếc xe tải mà mỉm cười,nhìn anh lúc này trông thật giản dị,không giống một vị CEO hay một thiếu gia lắm tiền. Anh chân thật với những người xung quanh cô,không kiêu căng, ngạo mạn..
“Mẹ này,bác sĩ Mục là cháu nhà bác Năm đầu thôn đó”
“Mẹ cũng mới biết hôm qua,nhìn ra cũng là một người chững chạc tử tế.Chỉ tiếc là tâm không đặt đúng chỗ “,mẹ Hạ lăc đầu tỏ vẻ tiếc nuối
“Mẹ biết được trong lòng người ta nghĩ gì à,mẹ tài ghê ha”
“Thằng bé đó nó yêu con đấy, suốt buổi cứ liếc con hoài.Nhưng mẹ tôn trọng quyền tự do của con,con yêu ai cảm thấy hạnh phúc, mẹ sẽ ủng hộ “
Mẹ Hạ nhìn đứa con gái bà đã nuôi nấng hai mươi năm mà trong lòng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-la-yeu-thoi/1329876/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.