"Tiểu Mai.."_Anh mấp máy môi vô thức gọi tên cô.
Mai Mai nghe thấy vội đi tới ngồi xuống cạnh giường bệnh:
-"anh tỉnh rồi sao?"
Khải Phong từ từ mở mắt, nhìn thấy người con gái trước mặt liền gắng sức ngồi dậy.
-"Anh thấy trong người thế nào rồi?"_Tiểu Mai cẩn thận kê chiếc gối ra sau lưng anh, lo lắng hỏi.
Khải Phong không trả lời, im lặng nhìn cô thật lâu, giống như một kẻ tuyệt vọng cuối cùng cũng tìm thấy ánh sáng:
"Em biết anh nhớ em nhiều đến mức nào không?"
"Anh tưởng mình có thể quên em nhưng anh không làm được. Tiểu Mai, anh chịu đựng đủ rồi..xin em, đừng trốn tránh anh nữa! Sao em tàn nhẫn như vậy? đừng đi mà... Nói cho anh biết, anh phải làm gì để giữ em lại bây giờ?"_ Khải Phong vô cùng kích động, ánh mắt hiện rõ vẻ khốn khổ.
Tiểu Mai nghẹn ngào nhìn anh, nước mắt chực trào ra đọng lại nơi khoé mi.
Khải Phong vươn tay, dịu dàng chạm lên má cô:
-"Chúng ta quay lại như trước có được không?"
Một giọt nước mắt không kìm được rơi xuống ngón tay anh. Khải Phong lau nước mắt cho cô, hạ thấp giọng: "Anh không thể mất em"
Nghe đến đây, cô liền oà khóc. Khải Phong xót xa ôm lấy Tiểu Mai, vuốt nhẹ mái tóc mềm: "Đừng khóc, đừng khóc...anh đau lòng lắm"
Tiểu Mai lau nước mắt:"Em sẽ không đi nữa, dù có chuyện gì cũng không đi nữa..."
Chợt cửa phòng bật mở...
-"Hai đứa đang nói gì thế hả?"
Người bước vào chính là mẹ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-la-toi-nho-em/2326063/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.