Thượng Linh ngủ gà ngủ gật trên đường ra sân bay. Trong chiếc BentleyLimousine, ông Diệp Minh đang ngồi đối diện rời mắt khỏi tờ báo, chaumày nhìn cô.
Thượng Linh ngáp xong quay lại liếc ông Diệp mộtcái. Ông muốn gì mà nhìn cô với vẻ bất mãn như thế chứ? Con trai ông chỉ đi Singapore có một tuần, nếu ông không nỡ thì cứ việc theo thôi, chứlườm cô làm gì? Cô mới thảm đây, vì không chịu đi công tác cùng CEO đạinhân, tối qua bị anh hành cho cả đêm, gần sáng mới chợp mắt được một hai tiếng đồng hồ. Bây giờ lại còn vội vội vàng vàng ra sân bay tiễn anh,người đáng thương phải là cô chứ!
Thượng Linh chống cằm liếcngang, anh mặc quần áo tươm tất, giày da bóng lộn, tinh thần thoải mái,đang xem tài liệu trong laptop. Đúng là không công bằng, đáng lẽ anhphải mệt hơn cô mới phải, thật là vô lí.
Ánh ban mai rọi quacửa xe, phản chiếu trên khuôn mặt trắng bóc hoàn hảo của anh, càng tônlên vẻ mịn màng trên làn da, gương mặt tuyệt đẹp làm mê hoặc lòng người. Sao anh lại đẹp trai đến thế cơ chứ? Liệu có phải là sai lầm khi để anh đi công tác nước ngoài một mình hay không?
Đúng lúc đang ngẩnngười ra nhìn, vai Thượng Linh đã bị anh nắm chặt, anh kéo cô ôm vàolòng, đôi môi mỏng hơi lạnh ghé sát bên tai: “Đang nhìn gì vậy?”
Hơi thở nóng ẩm cùng với những lời thì thầm bên tai vô cùng cám dỗ.
“Sao anh biết em đang nhìn anh, đổ bảnh chọe!” Cô nhéo anh một cái, anh đã cắn ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109803/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.