Tuy giờ đã là cuối hè, nhưng mặt trời vẫn chói chang. Dường như có xevừa đi ngang qua bờ ruộng, nhưng Thượng Linh lại ngồi chỗ khuất, ngườikhác không thấy cô, cô cũng chẳng thấy người ta. Cô xuống xe nhanh quá,không kịp mang cả điện thoại, ví tiền. Mọi khi ra đường cùng Diệp Thố,chẳng bao giờ Thượng Linh lại mang theo ví cả.
Lần này cô thahồ mà khốn khổ rồi! Cả tay và chân bò một hồi, cuối cùng cũng leo lênmặt đất, nhìn quanh bốn bề đều chỉ thấy ruộng đồng. Lúc này cô chỉ cómột ý nghĩ duy nhất: cô muốn ly hôn.
Người đâu mà sáng nắngchiều mưa. Vừa chửi rủa vừa lê bước thất thểu về phía trước, đi khoảngmười mấy phút, cô thấy một con dốc thoai thoải, vội vàng leo từ đó lênđường cái.
Tiếng xe phanh chói tai vang lên, Thượng Linh đốidiện với chiếc xe màu đen, chỉ cần tiến lên một chút nữa là cô đã dínhcả người vào xe rồi.
Đang chửi rủa không biết thằng cha nào lái xe mà mắt mũi để đâu, không ngờ cô bị mắng ngay lập tức: “Em chạy lungtung đi đâu đấy hả?”
Giọng nói này? Thượng Linh tức giận ngẩnđầu lên, Diệp Thố hằm hằm đứng trước mặt trong ánh nắng chói chang, haibàn tay nắm chặt lại nổi gân xanh. Thấy bộ dạng lôi thôi đó của cô,gương mặt tuyệt đẹp ấy lạnh lùng đến đáng sợ.
“Làm sao vậy hả?”
“Anh không biết nhìn hay sao hả?” Thượng Linh tức giận nói: “Rõ là lạ,không phải anh vừa hào hứng chạy xe đi rồi cơ mà, còn quay lại làm gì?”
Anh đã xách cô lên trong lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109802/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.