Phần 4
Cha Thượng Linh không chịu nói bất cứ điều gì. Thượng Linh sa sút tinhthần mấy ngày nay không phải do áy náy vì những lời ông Diệp nói, mà mấy từ “chuyện năm đó” khiến cô vô cùng tò mò nhưng lại không có được câutrả lời.
Nói cô tuổi còn trẻ nông nổi cũng đúng, lúc Diệp Thốrời khỏi nhà cô, cô mới có mười bốn tuổi. Mà từ khi ba tuổi trở đi, ngày nào cô cũng duy trì kỉ lục làm ít nhất một chuyện xấu xa, làm sao mànhớ hết được.
Có lần cô bắt anh làm ngựa cho cô cưỡi, sau đóbắt anh leo từ dưới lên tầng, rồi từ trên tầng xuống lầu đến bảy támlần. Đôi khi là ném cả một đống giun lên giường anh, đổ hết sữa tronghộp và thay vào đó bằng sơn trắng, rồi lấy keo dính dán cuốn vở tập làmvăn của anh lại. Có lần cô còn kéo anh ra chơi trò chủ nhân và nô lệ,lấy dây thừng làm roi ngựa ra sức đánh anh.
…
Càngnghĩ lại những chuyện ngày xưa, Thượng Linh càng thấy mình lúc đó đúnglà ngang ngược đanh đá. A Thố thật đáng thương, chẳng trách ngay từ lúcgặp cô, anh đã có thái độ như vậy.
Thượng Linh mua một chiếc sơ mi bằng chính tiền của mình trong tâm trạng áy náy làm quà sinh nhậttặng anh. Cô lẻn ra ngoài mua đồ lúc nghỉ trưa, khi ra khỏi cửa hàng,bầu trời đang quang đãng bỗng nhiên tối sầm, cơn mưa nặng hạt tầm tãrơi. Chuyện cô và Diệp Thố sống cùng đã lan truyền khắp VIVS, mọi ngườiđều coi cô là người tình của anh. Nhưng cô vẫn đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109796/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.