Mọi người tụ họp trong một phòng tiệc ở khách sạn năm sao, ngoài đồ ăntự chọn ra còn có cả phòng hát karaoke nữa. Hơn hai mươi người, bìnhthường chi phí sẽ chia đều, nhưng hôm nay lại không có ai bảo ThượngLinh trả tiền. Mễ Mễ cười tươi như hoa, khoác vai Thượng Linh nói nhỏ,ngày hôm nay có người khao, chi phí đã trả hết rồi, mọi người chỉ cần ăn chơi nhảy múa tưng bừng là được.
Hồi học đại học, Mễ Mễ rất mê các anh chàng trong đội bóng rổ, vừa bước vào phòng tiệc đã lao ngayđến nói nói cười cười, cho Thượng Linh ra rìa luôn.
Nhiều nămkhông gặp, mọi người ai cũng thay đổi rất nhiều, giờ đây trông ai cũngxinh gái, đẹp trai. Thượng Linh không học cùng trường với mọi người, nên vừa vào trong đã trốn đến một góc, cứ ngồi gật gù rồi ngủ quên mất. Đến tận khi có một giọng nam vui vẻ đánh thức cô dậy.
“Chị, chịđến đây ngủ hay sao vậy?” Người này còn rất trẻ, mặc một chiếc sơ mi vàquần bò đơn giản, càng làm tôn lên vẻ trẻ trung phơi phới.
Thấy cô ngỡ ngàng, cậu ta dựa tay vào sô pha, cúi gần lại chỗ cô: “Chị không nhận ra em à?”
Đúng lúc Thượng Linh đang lơ mơ, có mấy cô gái chạy đến gọi Hoa Ninh,kéo cậu ta ra hát. Hoa Ninh? Thượng Linh hơi ngạc nhiên, không ngờ lạilà cậu ta.
Trong đội bóng rổ mà Mễ Mễ thích, có một nam sinh ít tuổi nhất học vượt cấp, ít hơn khóa các cô ba tuổi. Lúc đó tuy Hoa Ninh ít tuổi, nhưng đầu óc vô cùng thông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109795/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.