Năm nay tuyết rơi sớm, đêm Giáng sinh, tuyết phủ trắng cả thành phố.Trong khách sạn, Thượng Linh gặp A Ảnh đang ngơ ngác còn Mễ Mễ thì bámđuôi đằng sau. Theo lời Mễ Mễ, cô đến đây để hẹn hò.
Đươngnhiên Mễ Mễ vô cùng phấn chấn vì đây là lần đầu tiên A Ảnh chủ động mời. Cuối cùng Mễ Mễ còn bắt Thượng Linh chăm chỉ làm thêm giờ, không cầnphải đến quán bar đón Giáng sinh cùng nữa.
Vẻ mặt hoang mangcủa A Ảnh hoàn toàn trái ngược với những lời Mễ Mễ nói, nhưng ThượngLinh nghĩ, người ngoài cuộc bao giờ cũng sáng suốt hơn. Chắc là A Ảnhlại bị ông chủ vô lương tâm hại rồi.
Rõ ràng anh ta đang bị lợi dụng việc công làm việc tư, nhưng Thượng Linh đã quyết tâm hy sinh anhdũng vì số tiền tăng ca gấp năm lần. Nghe nói nội dung tiếp khách củaông chủ lần này là mời họ đến một nhà hàng Nhật Bản mới mở.
Khi hai người đến nơi, vị khách đã ngồi tại bàn. Người phụ nữ trung niên dịu dàng - Bao Tây Tình.
“Phong phu nhân, xin chào!” Thượng Linh cười nhạt, cử chỉ lễ độ. Sau đó ngồi vào một góc, từ đầu đến cuối bữa chỉ tập trung đánh chén. Dườngnhư Diệp “mỹ nhân” đang bàn bạc công việc làm ăn, tất cả nội dung đềuchỉ xoay quanh khu nghỉ dưỡng và tên một hòn đảo nhỏ tại Maldives. Sauhồi lo lắng bất an, giờ đây Thượng Linh cũng thấy nhẹ người, cho đến khi Bao Tây Tình nhắc đến một cái tên quen thuộc.
Bà nhắc đến ÔnNhược Đồng với tư cách đại sứ thương hiệu của khu nghỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109786/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.