Mễ Mễ thấy mấy ngày nay Thượng công chúa hơi chán chường, nhưng dò hỏi mấy lần vẫn không tìm ra được nguyên nhân. Vì chuyện này, Mễ Mễ bức bối mãi trong lòng, thầm nghĩ nhất định phải bắt Thượng Linh tự nói ra xem cóchuyện gì.
Ngày hôm đó, Mễ Mễ rủ Thượng Linh đi ăn, định chuốc cho Thượng Linh saymèm còn tiện đường tra hỏi. Kết quả là Thượng Linh chưa say, Mễ Mễ đãsay, đập bàn đập ghế trong tiệm lẩu nói muốn đi tìm A Ảnh.
Thượng Linh không khuyên bảo được Mễ Mễ, cuối cùng vẫn để Mễ Mễ gọi cho A Ảnh.
Không ngờ mười phút sau Mục Ảnh xuất hiện tại tiệm lẩu. Hai người đỡ MễMễ đang say loạng choạng bước ra khỏi tiệm, ở phía đối diện bên kiađường có một chiếc Porche màu xanh đang đỗ. Rõ ràng A Ảnh không đến mộtmình.
Ông chủ của A Ảnh nhân cơ hội này cũng bước đến, thậm chí còn hào phóngđưa xe cho A Ảnh lái đưa Mễ Mễ về. Còn anh đỡ Thượng Linh cũng đang ngàngà say, chầm chậm bước đi trong màn đêm thành phố.
Cơn gió mùa đông lạnh buốt thổi qua làm Thượng Linh tỉnh táo hơn đôichút. Cảm nhận có người đang nắm chặt tay mình, cô khẽ dụi mắt nhìn từcánh tay lên trên.
Dưới ánh đèn, gương mặt trắng bóc tuyệt mỹ của anh giống như bức tượng điêu khắc, trông càng không giống người thật.
Khi nhận ra người trước mặt mình là ai, cô dừng lại ngay lập tức, nghiêm mặt gào lên: “Đồ yêu râu xanh chết tiệt! Ai cho phép anh nắm tay tôi?”
Diệp Thố vẫn chưa kịp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109785/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.