Tối đó, Thượng Linh nghe cha mình nói, Phong Duy Nặc sắp rời khỏi nhà họ Thượng đến Vienna du học.
Dù lúc đó, cô biết rất rõ Phong Duy Nặc luôn vô cùng điềm đạm ân cầntrước mặt người khác, bản chất anh lại là con người vô cùng liều lĩnhbất kham, nhưng cô không muốn để chàng trai duy nhất có thể sánh đượcvới cô vào năm mười sáu tuổi ra đi như vậy. Thế là, trong đêm tối giómát, cô đã mượn rượu hành động. Cứ đánh dấu trước, anh sẽ không chạy điđâu được.
Giờ đây nhớ lại, Thượng Linh thấy mình đúng là nàng công chúa ngây thơkiêu ngạo. Chẳng trách mà sau sinh nhật không lâu, hoàng tử Phong đã rađi không một lời từ biệt, dường như bị cô làm cho sợ hãi mà hốt hoảng bỏ chạy.
Trên đường về thành phố, Phong Duy Nặc thấy hơi lạ khi cô bỗng nhiên hơi e dè.
“Em vẫn còn tức vì nụ hôn vừa rồi sao?” Phong Duy Nặc chống tay lên trán, nghiêng mặt nhìn cô: “Ghét anh hôn em?”
Thượng Linh lúng túng: “Vấn đề không phải là ghét hay không ghét.”
“Vậy là thích sao?” Anh cười đen tối. Những ngón tay thon dài trắng muốt chòng ghẹo đặt trên môi cô, chạm vào bờ môi bé nhỏ hồng hào, anh từ từxích người lại gần cô hơn.
Anh nắm chặt gáy Thượng Linh đồng thời hơi thở nóng ẩm thoảng ngay bêntai cô, anh dám cắn *** tai cô, hơn nữa còn liếm nhẹ ở đó.
“Anh làm gì vậy?” Thượng Linh cứng cổ, vội tránh những hành động phóngđãng của anh, trong lúc đó, cô thấy đôi mắt xảo quyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109776/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.