Mễ Mễ: “Cậu cưỡng hôn anh ấy?”
Thượng Linh: “…”
Mễ Mễ: “Đúng là cậu cưỡng hôn anh ấy!”
Thượng Linh vô cùng ngỡ ngàng đến độ hôn mê bất tỉnh.
Đương nhiên, lúc ăn cơm cô không hôn mê thật, chỉ có điều vẻ lạnh lùngtrong đôi đồng tử đen láy của người ngồi bên khiến cô chỉ muốn ngất xỉungay lập tức. Thượng Linh cố gắng nhớ lại sự việc một lần nữa.
“Hôm đó có phải là em uống rượu say không?”
“Hả, say rượu hành hung? Vậy là đi luôn nụ hôn đầu đời của anh.” Nhữngngón tay dài tuyệt đẹp của Phong Duy Nặc khẽ chống dưới cằm, hờn dỗinhìn Thượng Linh.
“Nhưng sao em lại nhớ người chủ động là anh nhỉ?”
“Không phải, là em!”
“Là anh chứ…”
“Dù là ai chủ động đi nữa, sự thực là chúng ta đã từng hôn nhau, hơn nữa lúc sau người bị đẩy vào thân cây… là anh!”
Mễ Mễ đang tập trung cao độ, ngắt lời Thượng Linh: “Cậu ghớm thật đấy!Mới có mười sáu tuổi mà đã ghê thế rồi!... Ờ, mình không nói nữa, cậutiếp tục đi!”
Tiếp tục? Còn cái gì nữa mà tiếp tục chứ! Thượng Linh không còn nhớ rõthực hư thế nào. Lúc đó cô vẫn còn nhỏ, lại uống rượu, cả người lânglâng, điều duy nhất còn nhớ là hơi thở từ đôi môi anh có vị kẹo ngọt,với lại hình như lúc đó cô bị anh ôm rất chặt…
Dù thế nào đi nữa kể từ giây phút đó, nụ hôn đầu đời của cô đã không còn nữa.
Nhìn nụ cười cáo già của Phong Duy Nặc, Thượng Linh cũng thừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-duoc-yeu-minh-anh/2109775/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.