Nghe tiếng Ôn Lật Nghênh, Du Chi mới khẽ hạ tầm mắt, ánh mắt nghiêm túc lướt qua cô.
Người phụ nữ khoác trên mình bộ váy cưới trắng tinh, đẹp đến mức có chút không thật. Gương mặt to bằng bàn tay, ngũ quan tinh xảo đến mức hoàn hảo. Xương mày liền mạch với sống mũi, tôn lên đường nét sắc sảo, tựa như một cô búp bê phương Tây mang theo chút phong tình dị vực.
Vừa hay, một tia sáng nghiêng xuống, nhẹ nhàng đậu trên bờ vai trắng nõn, mịn màng của cô.
Khiến người ta trông như một Thánh nữ giáng trần, đẹp không sao tả xiết.
Du Chi nhìn cô, trái tim run lên từng nhịp. Anh mặc cho Ôn Lật Nghênh giơ tay nắm lấy tay mình, mười ngón tay đan chặt, chiếc nhẫn cưới khẽ cấn vào nhau.
“Không bỏ em lại đâu.”
Anh định giơ tay xoa đầu cô, lại sợ làm rối mái tóc được tết tỉ mỉ của cô.
Ôn Lật Nghênh tuyệt đối là người hợp đội vương miện nhất trên thế giới này. Cô chính là nàng công chúa được trời ưu ái, xứng đáng được hưởng trọn vẹn sự cưng chiều.
Cuối cùng Du Chi đành lùi bước, dặn dò chú Dịch đi điều tra người hỏi đường lúc nãy.
Ôn Lật Nghênh thấy anh cúp điện thoại của chú Dịch, hơi chu môi: “Có phải là anh quá cảnh giác không. Lỡ như chỉ là một nhân viên mới nào đó của Du Viên, ngày thường làm việc hơi lơ đễnh thì sao.”
“Cả Du Viên này mà còn có người không nhận ra em sao?” Du Chi nhướng mày. “Nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn.”
Ôn Lật Nghênh ngẫm lại một lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-do-danh-em-tri-luong-luong/4703340/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.