Ôn Lật Nghênh suy đi tính lại, cô vẫn cảm thấy nói chuyện qua điện thoại sẽ thiếu đi sự trang trọng và ý nghĩa.
Cuối cùng, cô chỉ gửi cho Du Chi một dòng tin nhắn mập mờ, rằng tối nay có một tin tức “siêu cấp vô địch bùng nổ” đang chờ anh.
Du Chi đã quá quen với lối nói chuyện khoa trương của cô, nên chẳng còn mấy bận tâm, chỉ hờ hững đáp lại một tiếng “được”.
Nhận được tin nhắn, Ôn Lật Nghênh không mấy hài lòng với sự lạnh nhạt của anh.
Cô nhấn mạnh thêm: 【 Là tin tức cực kỳ quan trọng đó! Anh phải nghiêm túc mong chờ từ bây giờ! Nhất định đó! 】
Cô vừa nhấn gửi, Vũ Manh đã gõ cửa bước vào.
Đây là đặc quyền Ôn Lật Nghênh dành cho cô ấy. Mỗi ngày Vũ Manh phải phải báo cáo công việc ba lần, và để tránh phiền phức, họ đã ngầm quy ước với nhau rằng chỉ cần gõ bốn tiếng là có thể trực tiếp đi vào.
“Tiểu Ôn tổng, lịch trình ngày kia đã được để trống theo yêu cầu của chị rồi ạ.” Vũ Manh đi thẳng vào vấn đề.
Ôn Lật Nghênh sững người: “Ngày kia? Tại sao lại để trống?”
Vũ Manh cúi đầu xác nhận lại lịch trình: “Ngày kia là sinh nhật của cậu hai Du. Nửa tháng trước chị đã dặn phải dời hết công việc của ngày hôm đó sang ngày khác.”
“Nguyên văn của chị là, phải ‘hưởng thụ trọn vẹn thế giới hai người, không để bất cứ chuyện gì làm phiền’.” Cô ấy mỉm cười, cố gắng tái hiện lại nguyên văn.
Má Ôn Lật Nghênh đỏ bừng lên đến tận mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-do-danh-em-tri-luong-luong/4703339/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.