Hai người tình tứ thêm một lát, Ôn Lật Nghênh mới đẩy nhẹ Du Chi ra.
Cô lấy gương nhỏ, phấn phủ, son môi, tỉ mỉ dặm lại lớp trang điểm cho đến khi hoàn hảo. Xong xuôi, cô mới khoác tay Du Chi, cùng nhau đến dự bữa tiệc tối của nhà họ Du.
Sự trang trọng của bữa tiệc hôm nay so với tiệc sinh nhật hôm qua chỉ có hơn chứ không kém. Bàn nối bàn, chật kín cả sảnh lớn, khách khứa cũng đông hơn, không khí càng thêm náo nhiệt.
Ôn Lật Nghênh và Du Chi được xếp vào bàn chính, vị trí trung tâm nhất. Dương Như Tĩnh và Du Chung Khang ngồi hai bên, còn Du Cận Hoài, Du Cận Hoành, và Du Cận Đường ngồi đối diện, chỉ cần tùy tiện ngước mắt là có thể thấy hai bàn tay họ đang đan chặt vào nhau.
Không thể nói là không vui, nhưng Du Cận Đường lại cảm thấy có chút gượng gạo. Dường như trong cả hai nhà Du và Ôn, chỉ còn một mình cô ấy là vẫn để bụng chuyện Du Chi đã bỏ đi không một lời từ biệt trong tiệc đính hôn.
Du Cận Hoành ở dưới bàn, lén đá nhẹ vào giày cô: “Ngày vui mà, em cười lên một chút đi chứ.”
“…”
Du Cận Đường im lặng, một phút sau mới gượng gạo nhếch môi.
Cô ấy mới từ trường vội vã trở về, đã bỏ lỡ mất màn xem giấy đăng ký kết hôn, nên không khỏi tò mò: “Chị dâu hai, em có thể xem giấy đăng ký của hai người được không ạ?”
Vài món chính đã được dọn lên, Dương Như Tĩnh vội vàng giục Ôn Lật Nghênh gắp thức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-do-danh-em-tri-luong-luong/4703300/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.