Ánh trăng trở nên trầm mặc, mông lung, như một bức tranh thủy mặc thấm đẫm nước.
Ôn Lật Nghênh không kịp thưởng thức, cô vừa hé mở đôi mắt, đã rơi vào con ngươi đen láy, hẹp dài của người đàn ông. Ánh mắt Du Chi còn nồng đậm và sâu thẳm hơn cả màn đêm.
Tim cô run lên. Ánh mắt cô cũng khẽ rụt lại, không biết phải trả lời thế nào.
Chủ động cái gì?
Cô chủ động bắt chuyện với Trần Trú Ngôn, chủ động hẹn anh ta gặp mặt, chủ động tặng quà… Ôn Lật Nghênh không phải kiểu người e thẹn, nếu đã có thiện cảm, cô hoàn toàn nguyện ý làm người chủ động.
Nhưng con ngươi của Du Chi lại quá mức ẩn ý. Khiến cô cảm thấy, ý của anh, không phải là những chuyện đó, mà là… những chuyện không đứng đắn hơn.
“Không cần anh lo!” Ôn Lật Nghênh mất vài giây mới nhặt lại được vẻ kiêu ngạo của mình. “Liên quan gì đến…”
Du Chi giơ tay, lòng bàn tay chuẩn xác đặt lên đôi môi đỏ mọng, nặng nề miết qua. Hai chữ “anh chứ” bị chặn lại. Anh không muốn nghe cô nói họ không liên quan.
Họ có liên quan, thậm chí là mối quan hệ không tầm thường. Hiện tại là vợ chồng chưa cưới, sau này là vợ chồng, là người nhà. Họ sẽ nắm tay, ôm, hôn… và cả l*m t*nh. Rõ ràng là mối quan hệ gắn bó nhất trên đời.
“Ôn Lật Nghênh. Chúng ta đang chung sống với thân phận vợ chồng chưa cưới.”
Một tay Du Chi vẫn ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, tay kia chống lên cánh cửa bên cạnh, gân xanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-do-danh-em-tri-luong-luong/4703284/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.