🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Tục ngữ nói, nữ theo đuổi nam, cách một sợi tóc.

…… Hừ, sau khi tự trải qua Hứa Bội mới cảm thấy lời nói này chẳng có căn cứ gì cả.

Ấn tượng ban đầu của cô về Doãn Thiếu Khanh là một quân tử nho nhã, khiêm tốn lễ độ, biết trước biết sau, vô cùng lịch sự.

Tuy nhiên sau khi tiếp xúc nhiều cô mới biết thật ra ai anh cũng đối xử như vậy.

Đó là vỏ bọc bên ngoài, cũng là màu sắc tự vệ che giấu bản thân. Hứa Bội luôn có cảm giác dưới nụ cười hoà nhã không chạm đến đáy mắt của người đàn ông này che giấu mấy thứ ——

Bình tĩnh, xa cách, không cho phép lại gần.

Cô đã từng bắt gặp ánh mắt như vậy.

Cậu bé nhà hàng xóm lúc nhỏ từng nuôi một con chó bảy tám năm, cảm tình rất khăng khít. Sau đó người thân xảy ra chuyện, kinh tế gặp khó khăn bèn giấu cậu bán con chó đi. Sau khi biết chuyện, cậu điên cuồng đòi đi tìm, tìm rất lâu rất lâu, cuối cùng phát hiện xác một con chó chết đói bên đường —— trên cổ nó còn đeo bảng gỗ nhỏ do tự cậu khắc.

Lúc ấy cậu bé ngồi xổm trên mặt đất, bên cạnh xác của con chó, cậu không khóc nhưng ánh mắt ấy đến giờ Hứa Bội vẫn còn nhớ rõ, nó rất giống với Doãn Thiếu Khanh.

Đó là ánh mắt sau khi trải qua nỗi đau tột cùng, không muốn mở cửa trái tim đón nhận người ngoài nữa.

Cô biết, những người nào có ánh mắt này sẽ rất khó chạm đến trái tim.

Nhưng cô vẫn muốn thử, thử

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-co-the-la-nguoi/271640/chuong-4.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Chỉ Có Thể Là Người
Chương 4
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.