Hứa Bội ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông mình đợi đã lâu đang từ từ đi tới, khóe miệng không kìm được cong lên, chờ anh tới trước mặt mới nhịn cười, cố ý tỏ ra bất mãn.
“Anh vừa mới xử lý chút việc nên xuống muộn.” Doãn Thiếu Khanh nhét điện thoại nóng ran vào trong túi quần, tự nhiên giơ tay xoa đầu cô, giọng điệu hối lỗi: “Em chờ lâu lắm hả?”
“Anh đoán xem?” Hứa Bội hừ một tiếng, đôi môi chúm chím chu lên, oán giận: “Em nghịch điện thoại đến hết cả pin cũng không thấy người nào đó gọi cho em…… Ưm, anh làm gì đấy!”
Doãn tiên sinh vừa trộm hôn bạn gái bình tĩnh đón nhận cái trừng mắt của cô, còn bình luận một câu rất ngứa đòn: “Hmm, không ngọt như lần trước…… Mùi hoa nhài ư?”
“Doãn Thiếu Khanh!” Hứa Bội bị đùa giỡn lập tức nổi khùng: “Anh lại không đứng đắn……”
“Được rồi được rồi là anh sai.” Chọc tức bạn gái quá đà cũng không tốt, Doãn tiên sinh thực hiện được ý đồ của mình xong thì biết điều dừng lại, nắm tay cô ra ngoài: “Đừng giận anh mà, lát nữa dẫn em đi ăn ngon được không, hửm?”
“Mình đi đâu ạ?”
“Hôn anh một cái đi rồi anh nói cho.”
“…… Đồ dê xồm!”
Lái xe hết một tiếng rưỡi, Doãn Thiếu Khanh chở Hứa Bội đến một quán lẩu hải sản bên bờ biển.
Khói lên nghi ngút, nước lẩu sôi sùng sục không ngừng bốc hơi, người đàn ông ngồi đối diện đang cúi đầu bóc tôm. Ngón tay thon dài trắng nõn phiếm đỏ vì tôm nóng, vậy mà anh vẫn chịu khó bóc vỏ tôm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-co-the-la-nguoi/271639/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.