Bữa ăn tối của họ kết thúc lúc 10h hơn, Dương Dạ Anh sau đó lại tốt bụng đưa Thừa Hạo về nhà
Chiếc xe hơi sang trọng đỗ ở một tiểu khu tồi tàn, vì trời đã khuya, ánh đèn đường cứ nhấp nháy rồi lại bật tắt khiến cả một tiểu khu như vậy nhìn thật sự rất đáng sợ
Thừa Hạo lúc này lên tiếng
- Chủ Tịch, để tôi ở đây là được, cậu mau về đi, chỗ này không được an toàn lắm
Dương Dạ Anh không nói gì, chỉ chăm chăm nhìn vào tiểu khu tồi tàn này. Trong lòng không rõ tư vị gì đối với Thừa Hạo, chỉ đành gật đầu mà nói
- Ân!! Tôi về đây. Mai là chủ nhật, anh nghĩ ngơi cho tốt!!!
- Hảo!!!
- Thừa Hạo, anh...có thể cho tôi số điện thoại của anh không?
Thừa Hạo nhíu mày, trong lòng ấy lên tia nghi hoặc chậm rãi hỏi
- Làm gì???
Thấy mình hơi thất thố, Dạ Anh vội vàng giải thích
- Tôi..tôi nghĩ là anh đã giúp tôi nhiều lần, tôi chỉ hi vọng sau này có dịp liền trả ơn anh mà thôi. Cho nên...cho nên
Thừa Hạo từ trong túi quần rút ra một chiếc điện thoại khá cũ kĩ sau đã bình ổn nói
- Nói số của cậu đi, tôi nháy qua ( Cỏ: Sao tui thấy Thừa Hạo chẳng sợ cái vị chủ tịch của chúng ta vậy nhể •_•)
- Số của tôi là XXXXXXX
Bàn tay của Thừa Hạo nhanh nhẹn bấm từng con số Dương Dạ Anh đọc, sau đó bấm gọi đi. Lập tức chiếc điện thoại đời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chi-can-la-anh/2464617/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.