Sáng ngày hôm sau...
Khi tôi còn chưa tỉnh ngủ, Hàn Thiên Lãnh đẩy cửa đi vào dựng tôi dậy.
Anh ta cũng không làm gì thêm, mà chỉ đơn giản gọi người làm bê thau nước và khăn mặt vào.
Người thập thò ở ngoài cửa là Churai, tôi nhận ra cô bé vì trong số những người làm ở đây cô bé là người ít tuổi và trông nhỏ con nhất.
Tôi dịu dàng cất tiếng gọi con bé. "Churai phải không? Mau vào đi em."
"Dạ." Con bé lấm lét lén nhìn tôi rồi bê thau và khăn sạch đi vào.
"Để đó đi, chị tự mình làm được, không phiền em đến đâu." Tôi khẽ cựa người, Hàn Thiên Lãnh không có nói xạo, chỗ bị đau trên lưng đã đỡ hơn trước rất nhiều.
Đợi tôi rửa mặt xong, cô bé rụt rè hỏi: "Chị có ghét em không?". truyen bjyx
"Sao tự dưng em lại hỏi thế?" Thoáng ngạc nhiên, tôi hỏi.
"Vì chị đã nhìn thấy hành động xấu xí của em."
Tôi im bặt, ngồi trên giường quan sát biểu cảm của Churai. Cô bé không nói dối, hoàn toàn để tâm chuyện xảy ra vào trưa qua.
"Chị muốn biết, chuyện này xảy ra lâu chưa?"
"Cũng khá lâu rồi ạ, tầm cách đây một năm trước. Khi ấy em chỉ là một trẻ mồ côi cơ nhỡ lang thang quanh các điểm du lịch nổi tiếng để bán đồ lưu niệm cho khách du lịch. Em gặp cậu Eric ở đó và chính cậu là người đưa em về đây."
"Cho nên, em không được học hành nhưng nói tiếng anh rất thạo?"
"Vâng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chay-troi-khong-khoi-nang/2558190/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.