Nửa đêm, Trần Nhược Vũ gọi điện cho Mạnh Cổ.
Đầu dây bên kia truyền tới tiếng của Mạnh Cổ khiến nhịp tim cô lại đập nhanh hơn bình thường.
Theo như kinh nghiệm nói chuyện với Mạnh Cổ, cô biết chuyện giả vờ khách sáo với anh là vô tác dụng. Cho nên, cứ nói thẳng vào vấn đề là cô muốn anh giúp đỡ, chỉ cần anh giúp cô đặt hẹn với chủ nhiệm Lưu là được rồi.
Ở đầu dây bên kia, hiển nhiên là Mạnh Cổ không hề nghĩ đến việc này, anh vẫn tỏ ra rất bình tĩnh. Trong lòng Trần Nhược thầm nghĩ, không biết chuyện này có gây ra phiền toái cho anh hay không, có bất lợi gì không? Cô đã suy nghĩ rất nhiều, nếu anh từ chối, cô sẽ nói gì với anh nhỉ? Cô sẽ cùng anh tán gẫu vài câu chăng.
Sau đó, Mạnh Cổ lên tiếng: “ Trần Nhược Vũ, chỉ khi cần dùng tới tôi, em mới gọi điện cho tôi sao?”
“ À.” Không có việc gì mà gọi cho anh thì càng bị mắng chứ sao.
“ Em cùng với đám Doãn Tắc ăn chơi phè phỡn, lúc đó sao không biết đường gọi điện thoại cho tôi, lúc cần giúp đỡ mới nhớ tới tôi?
“ À.” Sao anh biết cô cùng với đám Doãn Tắc ăn uống nhỉ?
“ À cái gì mà à.”
“ Uhm,”
Mạnh Cổ không lên tiếng.
Trần Nhược Vũ hơi khẩn trương: “ Bác sĩ Mạnh, bác sĩ Mạnh đừng cúp điện thoại.’’
“ Tôi chưa nói là sẽ cúp điện thoại.”
“ Anh nghe máy mà cũng không thèm chào lấy một câu.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chay-dau-cho-thoat/2118157/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.