Cô hoảng lên, nhỏm người định chạy thì hắn dang tay ngăn cản, chồm tới kẹp chặt hai bắp tay bé nhỏ của cô, nhìn chòng chọc.
"Vỹ Điệp, em bị làm sao vậy? Em đau chỗ nào sao?"
Hắn có chút khó hiểu với hành động của cô, mắt nhỏ híp nặng nề phán xét.
Vỹ Điệp mạnh dạn gạt tay hắn ra, hướng mắt hỗn loạn từ hắn sang hai gương mặt kia. Quách Hạo Minh và Uyên Hà cũng đang ngây ngốc trước hành động kì lạ của cô.
Xác thực dường như cô đang dần đi đúng vào quỹ đạo của kế hoạch, giả vờ giả vịt tiếp.
"Mấy người là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Nơi này là đâu? Bố mẹ tôi đâu?"
"Vỹ Điệp..."
Yên Đới Nam bắt đầu bàng hoàng, trong đầu chợt lóe lên một tia suy nghĩ, rồi lại nhanh chóng bị hắn xóa bỏ. Hắn rất nhanh khôi phục lại đầu óc, cố gắng tiếp cận Vỹ Điệp, ôn nhu nói.
"Vỹ Điệp, em làm sao vậy? Anh là chồng em đây!
Đới Nam, Yên Đới Nam đây!"
"Chồng? Yên Đới Nam?"
Cô hơi nghiêng đầu quan sát, sắc mặt một mảnh trắng bệch, đồng tử lúng liếng nhiễm nước trong mắt, thất kinh mà phủi bỏ.
"Không, không!
Tôi không quen anh, tôi chỉ mới 18 tuổi, còn đang đi học mà chồng gì ở đây?
Mấy người...mấy người là bắt cóc?"
Vỹ Điệp ngồi dựng lên, như một người điên ngó nghiêng khắp nơi, cầu cứu.
"Cứu tôi với, cứu tôi với!"
Cô hét toang lên, nước mắt vòng quanh khóc loạn, Yên Đới Nam và những người khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802547/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.