"Anh hỏi em tay nào chạm vào người Phù Oánh?"
Yên Đới Nam siết rất chặt, cổ tay trong vài giây đỏ ửng lên, Vỹ Điệp suýt chút hoảng loạn, lỗ tai lùng bùng toàn tiếng hắn ong ong.
- Sao hắn biết mình vô tình nắm tay Phù Oánh chứ ?
Cô chột dạ không ngừng, xem ra đã có người nhìn thấy, mồ hôi lạnh lập tức túa ra sau lưng. Yên Đới Nam càng hung hăng hơn, một tay không đủ, hắn kìm hãm cả hai tay của cô, mắt hướng chòng chọc vào đôi tay trắng tinh như ngó sen.
"Là tay nào?"
Giọng nói man rợ, khuôn mặt anh tuấn dần chuyển thành bộ mặt ngả ngớn bất lương của côn đồ, làm cho Vỹ Điệp thật sự sợ đến kịch liệt.
"Đau quá!
Đới Nam, mau bỏ tay em ra! Anh làm cái trò gì vậy?"
Cô vùng vằng toang thoát khỏi tay hắn, nhưng hắn lại kẹp chặt hơn, trên trán xuất hiện từng tầng gân guốc giận dữ, ánh mắt hàm chứa toàn lửa ghen.
"Anh hỏi em tay nào chạm vào Phù Oánh?
Em chạm vào hắn để làm gì? Có phải mấy ngày anh đi em thiếu hơi đàn ông nên kiếm người phải không?"
Lời lẽ mất kiểm soát, ghen đến mức hóa điên rồ, hắn thật sự làm Vỹ Điệp đau đớn, cổ tay của cô gần như sắp bị hắn bẻ gãy, không thể chịu được cô quơ chân đá loạn, chẳng trúng đâu vào đâu.
Yên Đới Nam lập tức kéo cô nhào vòng lòng, vòng tay chặt chẽ giam cầm cơ thể bé nhỏ, Vỹ Điệp hoảng sợ với hành động thô bạo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802480/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.