"Anh buông ra đi!"
Vỹ Điệp làm dữ lên, lật ngược tình thế, biến mình thành người chịu ủy khuất, kêu khóc đấm vào lưng rộng của hắn liên tục.
Tiếng hừ hự rất rõ, Yên Đới Nam không hề nớ lỏng vòng tay, ôm rất chặt chẽ, sức lực của cô gái căn bản không thể làm thương hại thân thể cường tráng kia.
Hắn vội vuốt vào tấm lưng nhỏ bé, kiên nhẫn xoa dịu cô gái.
"Vỹ Điệp, em xin lỗi, là anh sai!
Em đừng giận, đừng khóc nữa, chúng ta không thể ly hôn..."
Chiêu này của cô đúng là có hiệu quả, thừa biết kẻ xấu xa này có chết cũng không chịu buông tay cô, cố tình đem chuyện ly hôn ra đảo ngược tình thế, khiến hắn phải hạ mình, trong lòng cô cũng hả hê vô cùng.
- Yên Đới Nam, anh cũng có lúc ngu dốt đến thế sao ?
Vỹ Điệp thoải mái cười trào phúng ở nơi người không nhìn thấy, mặc hắn lải nhải, cô lại ra sức đánh, vừa đánh vừa oán.
"Yên Đới Nam, nếu đã không tin tưởng nhau thì cần gì phải ở bên nhau?
Anh chỉ nghe lời có một phía mà thô bạo với em! Bảo em phải làm sao?
Là anh không tin tưởng em trước!"
"Vỹ Điệp, được rồi, đừng nói nữa!
Anh sai, là anh sai...em bỏ qua đi."
Tay thô ráp gấp gáp vuốt giận, vuốt cả mái tóc đen mềm của cô gái, hắn sợ mất cô đến nhường nào, sợ đến mức bây giờ không dám nớ lỏng vòng tay. Chỉ e...buông rồi người sẽ tựa hồ khói bụi bay đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802478/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.