Quách Hạo Minh ngang nhiên cười một tiếng trầm lãnh, không hài lòng với lời vừa thốt ra, anh ngồi tựa người vào thành ghế, chân gác chéo trào phúng, hỏi.
"Em có bán thân không?"
"Hả?"
Cư nhiên mà hỏi kì lạ làm Vỹ Điệp sửng sốt, há to miệng, lỗ tai cô không ngừng nhức nhối, cứ bị những câu nói khó hiểu của Quách Hạo Minh làm cho đầu óc bối rối cả lên.
Mắt mèo nhúm chặt vài phần, người ngồi cạnh vẫn giữ nét mặt nghiêm túc, nghiêm đến mức vẻ badboy vốn có càng lộ rõ, chốc chốc Vỹ Điệp liền cảm thấy ớn lạnh, đánh kẻ này có khi còn nguy hiểm hơn cả Yên Đới Nam.
- Ông trời ơi, sao ông cứ thích cho Yến Vỹ Điệp này gặp phải loại đàn ông cường thủ hào đoạt này hoài vậy ?
Vỹ Điệp không ngừng oán thán, giờ có muốn trách thì cũng chẳng được lợi ích gì, cô mau chóng điều chỉnh lại tâm trí, định nói lách đề cập đến trao đổi khác. Nào ngờ, Quách Hạo Minh như nhận ra ý nghĩ trong đầu cô, kiên quyết lặp lại.
"Cô Yến, em có bán thân không?"
"Có hay không?"
"Không! Anh nghĩ tôi là hạng người gì?"
Thanh âm cao ngạo nghe chẳng lọt tai, Vỹ Điệp nhất thời không kiểm soát được cảm xúc nổi nóng, tựa như Quách Hạo Minh đang sỉ nhục thanh danh của cô, làm cho một người coi trọng nhân phẩm như cô bộc phát tức giận tức thì.
"Quách Hạo Minh anh nghĩ tôi là hạng người...gì...thế hả?"
Âm thanh đột ngột giảm nhỏ, phần nóng nảy trong người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802468/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.