"QUÁCH HẠO MINH!"
Đó là lần đầu tiên cô gọi tên anh, còn gọi một cách to rõ, pha vào sự tức giận tột cùng. Vỹ Điệp đúng là thỏ trắng bị sói xám như Quách Hạo Minh bẫy. Bấy giờ cô mới biết mình bị anh dụ vào tròng một cách dễ dàng, nhu không được mà cương cũng không xong.
Người này đã biết hết sự thật, chỉ cần nói ra thì Vỹ Điệp sẽ tiêu tùng với Yên Đới Nam ngay tức thì, còn chưa kể gia đình của cô cũng sẽ gặp nguy.
- Yến Vỹ Điệp ơi là Yến Vỹ Điệp, sao mày cứ bị mấy tên đàn ông ngông cuồng này dắt mũi hoài vậy ?
Cô tức đến muốn vò đầu bức tóc, mắt mèo híp nặng nề tỏa ra sát khí, nhưng khí thế của cô không bao giờ đàn áp được bá khí của người đàn ông.
Quách Hạo Minh thủng thẳng khoanh tay trước ngực, nhếch khóe miệng bên có nuốt ruồi cười lên đắc ý.
"Cô Yến, không cần nổi nóng vậy đâu!
Tôi nói rồi!
Hoặc là sau này làm vợ tôi, hoặc là ngủm!
Em chọn cái nào?"
Vỹ Điệp xác thật tức đến lộn phổi, cô đứng bật dậy, như mảnh hổ moi tim túm lấy cổ áo của Quách Hạo Minh, hằn học mắng.
"Mẹ kiếp nhà anh.
Quách Hạo Minh, thiếu gì trao đổi anh không chọn mà lại bức tôi thế hả?"
"Em có gì trao đổi đây?
Tiền có không? Có tài năng gì không?"
Người đàn ông hếch mặt lên, như một sự hạ nhục, Vỹ Điệp chốc chốc khựng người, cô đã quên mất hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chap-niem-giam-giu-em/2802464/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.