[ Dịch: melbournje ]
*****************
Ai mà không biết Ngô Ngạn Tổ chứ?
Nhưng Lâm Vu thật sự không biết. Sinh hoạt trên núi vốn đơn điệu, ngoại trừ học tập, bọn nhỏ chỉ có giúp cha mẹ làm việc nhà. Nhưng mẹ cùng bà rất ít khi để cô làm việc, bất quá cô học xong kiểu gì cũng sẽ chủ động đi làm việc nhà.
Lâm Vu chững chạc đàng hoàng, để Khương Hiểu muốn cười lại thôi.
Dù sao người bạn ngồi cùng bàn lúc này thật rất đáng yêu à nha. Khương Hiểu nhẹ nhàng nói, "Ngô Ngạn Tổ là một nam minn tinh rất đẹp trai, rất mê người, Khuất Thần Thị là đang khen Tần Hành."
Vẻ mặt Lâm Vu cứng lại: "..."
Tần Hành sờ lên cái mũi, có chút mất tự nhiên, liền bỏ qua mọi chuyện, mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khuất Thần có cái miệng rộng, liền thích nói lung tung.
"Hả, đến cùng ai được hạng nhất?"
Tất cả mọi người cũng đang chờ kết quả.
"Được được, tớ nói. Hạng nhất không phải Tần Hành."
"Vậy khẳng định là Lâm Vu lớp chúng ta rồi!"
Ánh mắt mọi người lại tập trung trên người Lâm Vu, Lâm Vu lạnh nhạt chỉnh lại vở ghi bài. Tần Hành cũng nhìn Lâm Vu, cô cố gắng như vậy, được hạng nhất cũng không phải ngoài ý muốn.
"Hey, listen! Hạng nhất là -- lớp 4 Lý Duy tịch."
"A! Có lầm hay không thế? Không phải người trong ban chúng ta sao."
Bỗng từ đầu tòi ra một người, để tất cả mọi người có chút thất vọng. Lúc này lớp học có một cảm giác liền trào ra.
Không biết ai rống lên một tiếng: "Vừa mới đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chao-anh-bac-si-tan/69909/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.