Sáng sớm, Thái hậu không cần bất luận kẻ nào bẩm báo trực tiếp vào Duẫn Thiên cung, không khí có chút lành lạnh, ánh mặt trời mới lên dập dờn trên màn che màu trắng. Chỉ là ngay cả đi ngủ đều Kim Minh như thức tỉnh vậy, nàng vừa vào tẩm điện, chỉ nghe thấy bên giường truyền đến âm thanh sột soạt, khi nàng muốn nghịch ngợm kéo màn che ra, mặt nạ hoàng kim đã tứ bình bát ổn* đeo ở trên mặt Kim Minh, chỉ lộ ra một đôi mắt xanh biếc, khẽ nâng cằm bóng loáng, lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm.
*tứ bình bát ổn: an ổn
Ánh mắt lạnh lẽo này khiến nụ cười trên mặt Thái hậu cứng lại, có lẽ Huy nhi nói đúng, Minh nhi, đã càng ngày càng xa lạ!
"Mẫu hậu, cái trò chơi này một chút cũng không dễ chơi!" Nam tử lười biếng hơi nhếch môi, âm thanh lạnh lùng, giống như âm thanh khối băng đụng chạm, hắn khẽ dựa về phía sau, lông mi dày đậm màu vàng, theo hô hấp rung động nhè nhẹ, trong cẩm bào tơ tằm rộng mở, là da thịt màu mật ong không thường thấy của nam nhân, phiếm màu vàng tối.
"Nhưng mẫu hậu thích bộ dáng ngươi chưa có tỉnh ngủ!" Thái hậu đè thương cảm trong lòng xuống, không biến sắc ngồi xuống trên giường rồng, tay duỗi ra khoảng không do dự một giây, vẫn nhẹ nhàng vỗ vào trên cánh tay của Kim Minh.
Có mặt nạ hoàng kim che giấu, Thái hậu không nhìn rõ nét mặt Kim Minh, nhưng nàng biết, Minh nhi nhất định là không kiên nhẫn nhíu cặp lông mày tựa như trăng rằm.
"Trẫm không thích!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/75622/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.