Trăng treo thật cao trên trời, tối nay ánh trăng cực kỳ mê người, nam tử đi ra khỏi tẩm điện, sau đó, cư nhiên bay vào Xa Nguyệt điện.
Nữ tử trong điện giống như cảm nhận được nam tử đến, nàng ta đứng lên, váy xoè màu vàng kim hoa lệ kéo đất, xinh đẹp giống như đóa sen, nụ cười quyến rũ ngưng ở khóe môi, còn chưa mở lời, nam tử đưa đôi bàn tay tới, một miếng vải đen che lại ánh mắt của nàng ta.
"Ưmh. . . . . . Minh, tại sao không thể để cho ta nhìn người?" Nữ tử nhẹ nhàng rên rỉ một tiếng, cựa quậy, thân thể mềm mại tựa vào trên người hắn, tay nhỏ bé trắng noãn hướng lên, lại bị nam tử nắm thật chặt trong tay.
Không có tán tỉnh, không có dịu dàng, nam tử chỉ thô lỗ đè lên nữ tử, váy xoè xinh đẹp trong nháy mắt hóa thành mảnh vụn, mặc dù nữ tử không nhìn thấy động tác của nam tử, nhưng lúc da thịt trắng noãn phơi bày ở trong không khí, nàng ta hưng phấn hét lên một tiếng, ưỡn người, từ từ nghênh tiếp hắn.
Mảnh vụn màu vàng kim tung bay ở trong không khí, cái yếm rách, quần lót rách cởi ra, nữ tử thét chói tai y hệt tiếng rên rỉ, giường hẹp lay động, đêm quỷ dị đột nhiên trở nên kiều diễm vô hạn, mập mờ lại mê ly.
Hồi lâu sau, tiếng rên rỉ của nữ tử rốt cuộc ngưng xuống, nam tử đứng dậy, lạnh lùng lấy một tay đẩy nàng ta ra, mặt không vẻ gì mặc trường bào vào.
"Minh, ở lâu một lát được không? Sắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/75621/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.