Nào biết đôi mắt tròn to si ngốc của Kim Nhật cứ nhìn chằm chằm lầu hai, nháy mắt cũng không nháy mắt, đối với cơn tức giận của nàng thì làm như không thấy.
"Kim Nhật!" Liễu Nha không kiên nhẫn lên tiếng.
"Cô nương chớ ngạc nhiên, đây là hoa khôi Nguyệt Nga của Hợp Hoan lâu chúng tôi, thân thể thướt tha, bộ dáng phong tao, là nam tử đều sẽ sớm nắng chiều mưa khó có thể khống chế!" Sau lưng, tú bà mập mạp kia lộ ra nửa cái đầu, không ngừng thêm mắm thêm muối.
Liễu Nha nghe người tú bà kia nói, trong lòng càng thêm tức giận không thôi, vừa muốn xoay người rời đi, Kim Nhật chợt đưa tay kéo cánh tay của nàng: "Tuy cũng được coi là mỹ nữ nhưng cũng không có đáng yêu như Nha Nha!"
". . . . . ." Liễu Nha không nói thêm gì nữa, có điều hơi nhếch môi dời mắt nhìn hắn.
Kim Nhật giương gương mặt tuấn tú ngây thơ ngốc nghếch lên, tròng mắt đen nháy nháy, sáng lóng lánh.
Trong lòng Liễu Nha khẽ động, lời nói của Kim Nhật giống như là một trận gió xuân làm dịu nội tâm hạn hán đã lâu của nàng, nhẹ nhàng, không tiếng động.
"Nhưng cái áo này khá đẹp, vị mụ mụ này cầm một cái cho Nha Nha thay!" Bàn tay hắn chỉ xiêm áo màu trắng nhạt của hoa khôi.
Liễu Nha được hắn nhắc nhở, lúc này mới chú ý tới cái áo trên người vẫn còn dính nước, y phục vốn là tơ lụa, giờ phút này toàn bộ dán vào trên người, chọc cho mấy vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1940034/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.