Đột nhiên Kim Minh dịu dàng khiến Liễu Nha thụ sủng nhược kinh, thân thể nàng cứng đờ bị nam nhân ôm thật chặt, ánh mặt trời xuyên qua khung cửa hắt xuống, bóng râm sâu cạn không đồng nhất rơi vào trên trán nàng, thế nhưng cho nàng cảm giác không chân thật.
Loại cảm giác này giống như đại cô nương lần đầu yêu! Thân thể của nàng hơi run rẩy, chính xác mà nói, là hưng phấn đến run rẩy, có lẽ thông qua cái ôm này, tất cả sẽ thay đổi!
Ít nhất nàng sẽ không phải đối mặt với những hành hạ biến thái kia!
Nhưng chỉ cần hơi suy nghĩ, vòng ôm của nam nhân trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo, hắn lạnh lùng dùng một tay đẩy Liễu Nha ngã xuống đất, mắt xanh quỷ mị hiện ra ánh sáng không kiên nhẫn, hắn đứng ở trong bóng râm của bức tường phù điêu của dịch quán, cả người giống như bị bóng râm bao phủ, một tiếng hừ lạnh nhẹ vô cùng truyền đến từ trong gió, đó là giống như âm thanh có thể làm cho người ta lắng nghe mà tâm linh run rẩy ở chỗ sâu nhất.
Nơi xa, tà áo U Dạ La lay động, hai hàng lông mày chau sâu hơn, thân thể hơi nghiêng, nhưng vẫn đứng tại chỗ không có di chuyển.
Ngồi chồm hổm ở trên đất, nam nhân lúc nóng lúc lạnh khiến Liễu Nha không hiểu chuyện gì, nàng chỉ có thể ngẩng đầu, dùng bàn tay nhỏ bé che ên trán, nheo mắt nhìn nam nhân.
"Trẫm dễ dàng tha thứ chỉ trong một mức độ nhất định, ngươi, tốt nhất không nên khiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1940026/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.