Gió không tiếng động thổi qua, thời tiết vốn là cuối thu, nhưng bởi vì câu hỏi trầm trọng của Liễu Nha mà ngay cả không khí cũng biến thành nặng nề.
"Vân phi là ai? Nghe nói ở Ngưng Hương cư đã từng có một vị phi tử, là thật sao? Bây giờ đang ở đâu?" Liễu Nha thấy Kim Huy chỉ trầm mặc, nàng chỉ có thể như tơ tằm bóc kén, cởi bỏ từng lớp.
"Vân phi?" Kim Huy từ từ thì thầm, nhẹ nhàng nói, triền miên uyển chuyển, ánh mắt đen như mực nhìn ánh trăng sáng rõ ở phương xa, giống như xuyên qua thời gian, yên lặng mà đến.
Những thứ kia rõ nét, trí nhớ xa xôi, bị hút ra từng chút một.
"Vân phi tên gọi Thượng Quan Vân Nghê, mười một năm trước, ở tại Ngưng Hương cư, nàng là nữ tử Kim Minh thích nhất, huệ chất lan tâm, không quan tâm hơn thua, là kỳ nữ hiếm có, phụ thân của nàng là tội thần, lúc phụ hoàng đánh dẹp nước Đại Hách thì là ông ta một trong những đại thần dẫu có chết cũng phản đối tiến đánh nước Đại Hách, mặc dù cả nhà già trẻ bị bắt, cuối cùng không chấp nhận khí phách bị nghi ngờ một phần, đụng chết ở trước Kim Loan điện. Bởi vì chuyện đó chọc giận phụ hoàng, phụ hoàng hạ lệnh xử tử cả nhà Thượng Quan, nhưng mà bởi vì hoàng huynh kiên quyết, phụ hoàng ân chuẩn lưu lại mạng cho Thượng Quan Vân Nghê, lại kiên quyết không chịu để cho nàng vào cung.
Kim Lang Vương triều năm 188, cũng chính là trước một năm Vân phi vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1940021/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.