Cho đến khi toàn bộ ánh trăng mờ biến mất ở bên trong ánh bình minh, cho đến khi từng ánh mặt trời mới mọc màu vàng nhạt như ẩn như hiện giữa đám mây, trời đất mênh mông sáng ngời, Liễu Nha khổ sở đợi một đêm không đợi được lúc Kim Nhật xuất hiện.
Hai mắt nặng nề đóng lại, thân thể nhẹ nhàng dựa vào khung cửa, hô hấp của Liễu Nha từ từ trở nên đều đều và nặng nề. Y phục màu xanh nhạt làm nổi bật làn da trắng nõn của nàng, có thể thấy được mạch máu màu xanh nhàn nhạt dưới làn da trắng nõn của nàng, hai hàng lông mày nhíu chặt càng làm cho nữ tử có vẻ đẹp hoạt bát, giống như bông hoa súng trên thanh tuyền, tựa như tuyết rơi trong một nhánh mai trắng, tuy là yếu đuối, lại sừng sững bất khuất, mặc cho trần thế ồn ào náo động, cũng chưa từng nhiễm bụi trần.
Y phục lay động, Kim Minh ngủ yên một đêm lẳng lặng ngưng mắt nhìn dung nhãn nữ tử ngủ, tròng mắt chuyển động, đột nhiên lóe ra ánh sáng xa lạ, là một nụ cười, mặc dù nhẹ, hư vô, nhưng vẫn từ từ tràn ra ở trên mặt, như thời gian hoa mắt xóa sạch lỗi lầm, xinh đẹp như cánh bướm.
Nụ cười mị hoặc xinh đẹp bị cặp mắt giám thị ở chỗ tối, một đóa tường vi màu trắng bị nam tử nhẹ nhàng bẻ gãy, không tiếng động.
Phủ áo choàng gấm màu xanh lên trên người nữ tử, động tác của Kim Minh rất dịu dàng, giống như ngay cả thở cũng không dám dùng sức, rất thận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1940020/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.