Bên ngoài Minh điện, đột nhiên sau lưng có người vỗ bả vai nàng, lúc ngoái đầu nhìn lại đập vào mắt là nụ cười rực rỡ của Tiên Vu.
Ánh mặt trời ban chiều chiếu xuống gương mặt hắn làm cho nụ cười của hắn thật không chân thật.
“Nghĩ gì vậy, ta gọi mấy tiếng nương nương cũng không trả lời ta!” Tiền Vu cười nhẹ, đằng sau nụ cười là sự bi thương.
Có lẽ rời khỏi Kim Lang vương triều, hắn cũng không thể kìm hãm được sự trìu mến với cô gái này.
“Nương nương?” Liễu Nha cười cười, nằm mơ nàng cũng không nghĩ đến nàng sẽ được xưng hô như vậy.
“Như thế nào? Nếu không thích ta gọi Thanh phi nương nương, ta có thể đổi lại?” Tiên Vu cười, cúi người xuống, hành lễ giống như cung nữ.
“Ha ha…” Liễu Nha bị dáng vẻ của hắn chọc cười, lo lắng mấy ngày qua bị quét sạch, khẽ cười, lại cảm thấy nên cảm ơn Tiên Vu, “Cảm ơn ngươi!”
“Cảm ơn ta? Vì cái gì?” Tiên Vu kinh ngạc nhìn nàng.
“Cảm ơn vì đã làm ta cười, ngươi không biết tâm trạng mấy hôm nay của ta thật tệ, luôn có tảng đá lớn ở trong lòng, vô cùng khó chịu, nhưng hôm nay đã tốt hơn nhiều!” Nàng đưa tay vỗ vai Tiên Vu, ngẩng đầu nhìn hắn.
“Thật sao, thì ra là vậy!” Tiên Vu nheo mắt, ánh mắt nhu hòa, mỉm cười như trăng rằm.
“Đúng vậy!” Nàng gật đầu một cái
Trước cửa Duẫn Thiên cung, Tiên Vu chần chờ mở miệng: “Nếu như ta đi rồi, ngươi sẽ nhớ ta sao?” Hắn ngước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939958/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.