Hắng giọng, tạo hình, Liễu Nha đưa mắt ra hiệu cho Kim Nhật đứng nguyên tại chỗ.
“Thụ thương đích điểu nhi thành song đối, lục thủy thanh sớn trán tiếu nhan…” Lan Hoa chỉ kiều, nghẹo đầu nhìn lại, thấy Kim Nhật đáng yêu đứng ngốc một chỗ, không có phản ứng.
“Tướng công…” Âm điệu kéo dài, Liễu Nha nháy nháy mắt, ý bảo hắn nhanh đỡ nàng.
Biểu diễn một hồi, tạo hình đủ mệt. Nàng nháy mắt bảo hắn bắt đầu một đoạn, còn lại để nàng.
Rốt cuộc đến khi đôi môi đỏ mở ra, “Lão ưng phi lai điểu nhi tán, đai nan lâm đầu các tự phi…”
“…” Liễu Nha ngẩn ra, đây là từ gì, tại vạ bay đến mình, làm sao hát tiếp đây?
“Lộn xộn cái gì, ăn cũng ăn rồi, đi đi, đi nhanh đi!” Nam nhân chủ nhà tức giận, không để ý đến vợ, thẳng tay đuổi bọn họ đi.
“Không phải vậy, không phải vậy…” Liễu Nha muốn giải thích nhưng nam nhân chủ nhà thấy nàng ăn nhiều thịt dê nên đang tức giận, không nói hai lời, đẩy hai người ra khỏi cửa, phịch một tiếng, cửa lớn đóng lại, hai người ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, không khỏi cười to, cười lăn lộn trên mặt đất, nước mắt cũng chảy ra.
“Ha ha ha, không nghĩ tới Hoàng đế cũng có lúc bị người khác đuổi ra ngoài!” Liễu Nha lau nước mắt cười nói.
Kim Nhật ngẩn ra, nụ cười trên mặt cứng đờ, ánh mắt trở nên sắc bén, “Ta không phải là Hoàng đế, ta chỉ là một vật lệ thuộc không được nhìn thấy ánh mặt trời mà thôi!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-soi-hap-dan/1939954/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.