Chủ nhà họ Chu và nhà họ Khương nghe vậy đều lập tức đồng ý, bọn họ đều không muốn đắc tội với Lâm Hàn, chỉ cần không bảo bọn họ đắc tội với anh là được.
“Tôi cảm thấy ổn đấy”, chủ nhà họ Chu nói.
“Tôi cũng cảm thấy thế”, ông Khương cũng nói theo.
Tiêu Nhã ở bên cạnh thấy thế thì thầm cảm thấy buồn cười, nhưng cũng hiểu bọn họ không muốn đắc tội với Lâm Hàn cũng là chuyện bình thường, nếu là Tiêu Nhã, cô ấy cũng không muốn đắc tội với Lâm Hàn, có lẽ kết thúc như vậy là được rồi.
“Vậy nếu thế thì chúng ta mau bắt đầu thôi, đã đến lúc bắt đầu hội nghị quý tộc rồi, huống hồ chúng ta còn phải mở một cuộc họp nhỏ trước hội nghị nữa”, Tiêu Nhã nói thẳng.
Đương nhiên ba quý tộc còn lại cũng đồng ý, bây giờ bọn họ hoàn toàn không muốn khiến Lâm Hàn mất mặt, chỉ muốn mau chóng bắt đầu cuộc họp nhỏ, sau đó bỏ phiếu tiễn cái tên Lâm Hàn khiến người ta đau đầu này đi.
Gia chủ của bốn quý tộc nhanh chóng ngồi xuống, vẫn theo vị trí sắp xếp lúc trước, còn quản lý cấp cao và vệ sĩ gia chủ mang đến thì đứng ở phía sau bọn họ, Tiểu Tây và một cao thủ khác của Tôn Hàn Các cũng đứng hai bên trái phải sau lưng Lâm Hàn.
Thấy đã chuẩn bị xong xuôi, ông Khương cũng cầm micro lên, tuyên bố: “Các vị, hội nghị quý tộc Thiên Kinh mỗi năm một lần của chúng ta sắp bắt đầu, nhưng trước khi chính thức bắt đầu hội nghị quý tộc lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638149/chuong-907.html