Đám quý tộc nhìn vị trí Lâm Hàn đứng, sắc mặt trở nên tối tăm.
Anh đang đứng ở ngay vị trí bàn thứ nhất, quay lại nhìn những thế lực khác, nó chính là vị trí trung tâm, vị trí cao nhất.
Khi sắp xếp chỗ ngồi, đám quý tộc cũng biết đến vị trí đó nhưng vì thực lực của bốn nhà quý tộc cũng không chênh lệch là mấy nên dứt khoát để trống chỗ đó, bọn họ ngồi xuống dưới, xem như ngồi ngang hàng nhau.
Thế mà bây giờ chẳng hiểu thế nào Lâm Hàn lại đứng ở ngay vị trí đó, ý nói rằng địa vị của anh cao hơn đám quý tộc bọn họ nhiều.
Đám người đó không tin rằng Lâm Hàn chỉ vô tình đứng ở đó, có thể thấy đây là ý đồ của anh.
Tiêu Nhã thấy thế thì lặng lẽ bật cười, tên Lâm Hàn này đáng ghét thật.
Nhưng Tiêu Nhã không biết làm thế sẽ có hậu quả thế nào, cô ấy chỉ cần tin tưởng Lâm Hàn, phối hợp với anh là được.
Chắc chắn đám quý tộc kia sẽ bực bội, bọn họ là quý tộc, là thế lực cao nhất Hoa Hạ, luôn được tất cả mọi người ngước lên nhìn, làm gì có chuyện bị đè xuống thấp hơn người ta một bậc thế này.
“Đúng là làm bừa mà! Mau rời khỏi vị trí đó đi!", sắc mặt Khổng Trung Thiên âm u nói.
Gia chủ nhà họ Chu cũng khẽ nhíu mày bảo: “Cậu Lâm, cậu làm thế có hơi quá đáng”.
“Đúng vậy, đừng làm bừa như thế”, ông Khương cũng đanh mặt nói.
Có thể thấy ba quý tộc lớn đều nổi giận.
Lâm Hàn vẫn hờ hững
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638148/chuong-906.html