Nửa đêm.
Khách sạn Song Mộc, trong phòng của Lam Tư Vũ.
Lâm Hàn ôm lấy Lam Tư Vũ đang bị trói chặt. Trong phòng chỉ có hai người là Lâm Hàn và Lam Tư Vũ, bên ngoài tuy có mười mấy người canh gác của nhà họ Lâm nhưng chưa có sự cho phép của Lâm Hàn thì không ai được vào.
“Thả tôi ra, mau thả tôi ra!”, Lam Tư Vũ gào lên giãy giụa.
Nhưng cả người cô ta bị trói chặt, sức của Lâm Hàn cũng chẳng phải dạng xoàng, sao có thể dễ dàng giãy giụa được chứ,
“Là cô nói đó!”
Lâm Hàn cười, sau đó quẳng Lam Tâm Vũ xuống giường.
Lam Tư Vũ xoay người, dùng ánh mắt tức giận nhìn Lâm Hàn, trông thấy ánh mắt gian gian của Lâm Hàn, trong lòng cô ta không khỏi hoảng loạn.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”, giọng nói của Lam Tư Vũ nhỏ lại, dường như sợ chọc giận Lâm Hàn.
Lâm Hàn vẫn chỉ cười, nói: “Còn muốn làm gì được? Chuyện một người đàn ông muốn làm, chắc chắn cô cũng biết mà!”
Nghe thấy vậy, Lam Tư Vũ vô cùng hoang mang, trước đây Lâm Hàn chỉ không cho phép cô ta rời đi nhưng cũng chẳng đụng tới cô ta nên Lam Tư Vũ từng nghĩ anh không phải loại người xấu xa gì. Ai ngờ rằng, hôm nay Lâm Hàn lại dám vô liêm sỉ đến vậy.
Nghĩ đến đây, Lam Tư Vũ bỗng sốt ruột, vội vã vùng vẫy nhưng ngoại trừ khiến dây trói trở nên chặt hơn thì chẳng còn tác dụng gì khác.
Lúc này, Lâm Hàn ngồi xuống, ngồi ngay bên cạnh Lam Tư Vũ, thậm chí còn sát rạt vào người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638115/chuong-872.html