Trong màn đêm.
Trong khách sạn Song Mộc.
Lâm Hàn vừa mới ăn tối xong, đang đi dạo để tiêu cơm và anh đi tới chỗ Lam Tư Vũ.
Cao thủ chịu trách nhiệm bảo vệ nhà họ Lâm thấy Lâm Hàn đến bàn cung kính cúi người chào: “Cậu Lâm”.
Lâm Hàn khẽ gật đầu, không nói gì mà trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Vừa mới vào trong anh đã trông thấy một mảnh tuyết trắng, anh vội vàng xoay người.
“Cô làm cái gì thế hả? Tại sao lại không mặc quần áo vào?”, Lâm Hàn không nói gì.
Lam Tư Vũ sau lưng cũng nghệt mặt ra.
Cao thủ canh giữ bên ngoài chỉ gõ cửa vào đây khi đưa cơm thôi, những lúc khác hoàn toàn không bước vào phòng cô ta, chỉ không cho cô ta rời khỏi phòng mà thôi. Vì thế, Lam Tư Vũ khá yên tâm về khoản này, cô ta thay quần áo ngay trong phòng mà không cần phải quan tâm đến việc khóa cửa hay gì đó.
Bình thường thì chẳng sao cả, không ngờ hôm nay đang chuẩn bị thay quần áo thì cửa lại bị mở ra, à mà hình như còn chưa gõ cửa tiếng nào, chẳng cho con người ta thời gian chuẩn bị gì.
Khi Lam Tư Vũ đang ngây người thì Lâm Hàn đã quay người đi nhưng lại nói với cái giọng trách móc cô ta á?
Lam Tư Vũ cũng không biết nói sao, rõ ràng người thiệt thòi là cô ta mà sao qua miệng anh lại có vẻ cô ta mới là người có vấn đề vậy?
Lam Tư Vũ vội vàng mặc quần áo vào, che giấu làn da tuyết trắng đi và hơi tức giận nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638114/chuong-871.html