Trên khoảng đất trống trước cổng trang viên.
Vài tên phụ trách các thế lực nghe thấy Uông Nghĩa nói thế đều đồng loạt nhìn về phía người được anh ta chỉ.
Khi thấy Lâm Hàn, vài tên kia cũng hơi kinh ngạc, không ngờ Lâm Hàn lại trẻ như vậy.
Dù bọn họ cũng có mặt trong lần Lâm Hàn đến làm khách ở trong trang viên của Trương Thiên Sơn trước đó, nhưng lúc ấy họ lại không coi anh ra gì nên chẳng ai để ý mấy. Vì thế, họ mới không có ấn tượng với anh.
Sau khi bất ngờ với tuổi tác của anh, sắc mặt vài tên phụ trách chợt trở nên xấu hổ. Ai trong số họ mà chẳng đáng tuổi cha chú, nhưng giờ lại phải coi một chàng trai hơn 20 tuổi là đại ca? Đây quả thất là không biết giấu mặt vào đâu.
Nhìn lượng lớn cao thủ của Lâm Hàn ở xung quanh, vài tên phụ trách cũng chẳng dám ý kiến gì, vội vàng hạ mình.
"Cậu Lâm, chúng tôi tới để đầu quân chứ không có ý gì khác, cậu đừng hiểu lầm".
"Đúng thế, chúng tôi đến nhận cậu là đại ca, cậu không cần phải làm vậy đâu".
"Còn cậu Lâm gì nữa, đại ca Lâm, chúng tôi tới là để đầu quân cho cậu!"
Vài tên phụ trách khép nép nói, bình thường, ai trong số họ không hất cằm nhìn người, thế mà giờ lại hạ mình như thế.
Các cao thủ của những thế lực kia thấy cảnh ấy cũng khá kinh ngạc, không ngờ có ngày đại ca của họ lại khép nép như vậy. Có điều, bọn họ cũng không dám cười nhạo, bởi vì thật sự là Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638039/chuong-796.html