"Vậy chúng ta chỉ có thể thỏa hiệp, coi một người ngoài như Lâm Hàn là đại ca của toàn bộ thế lực vùng xám ở Bắc Đông ư? Đây quả thật là vô cùng nhục nhã!"
Trong đại sảnh, một tên phụ trách của thế lực nào đó gằn giọng nói.
Mấy tên phụ trách còn lại nhìn nhau, lẽ nào bọn họ không tức ư?
Nhưng mà, có tức thì có cách nào đâu?
Ở trước mặt thực lực áp đảo, ngoài bó tay ra thì bọn họ còn có thể làm gì nữa đây.
Không thỏa hiệp, rất có khả năng chờ đợi bọn họ chính là quả đắng, là sự diệt vong. Còn thỏa hiệp, mặc dù tủi nhục, nhưng ít ra có thể giữ được lực lượng cốt lõi, đợi ngày báo thù.
Ông chủ Điền nhìn vài tên phụ trách các thế lực vùng xám đang có mặt ở đây, cũng hiểu được ý của họ. Hiển nhiên, đã chẳng có mấy ai muốn chống cự. Ở trước mặt sức mạnh áp đảo, ngoài thỏa hiệp ra thì còn cách nào nữa chứ. Lúc này, ngay cả vài tên phụ trách ban nãy nói năng hùng hồn tuyên bố chống lại Lâm Hàn, cũng im lặng cúi đầu, không dám nói gì.
Thấy kết quả ấy, ông chủ Điền có chút bất lực, nhưng cũng đành phải chấp nhận sự thật.
"Mọi người à, tôi thấy hay chúng ta cứ thỏa hiệp hết đi. Để xem Lâm Hàn kia muốn làm gì, nếu cậu ta mà quá đáng quá thì chúng ta liên hợp lại phản kích, dù có chết, có bị xóa sổ cũng phải khiến cậu ta lột một lớp da, nếm mùi đau khổ!", ông chủ Điền nói.
Vài tên phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/638038/chuong-795.html