Lâm Hàn khẽ gật đầu, cũng không nói thêm, lời cảm ơn mà lặp lại quá nhiều sẽ làm người ta cảm thấy giả tạo.
Thang Ân Đình cũng không trò chuyện nữa mà đi thẳng vào vấn đề: "Sức khỏe cậu Lâm hiện tại sao rồi? Mà nguyên nhân tôi đến hôm nay là vì tôi đã xem camera giám sát tại hiện trường, đã có mấy gã bịt mặt chết ở quán ăn và thêm 6 nhân viên phục vụ bị thương nhẹ".
"Bệnh viện nhân dân khu Tần Hoài cũng có bảo vệ chết và bị thương. Hơn nữa, chuyện này đã gây nên ảnh hưởng không nhỏ, có không ít người dân thành phố đã quan tâm đến sự kiện này, thậm chí họ đang lo lắng ngày nào đó liệu bản thân sẽ bị cuốn vào những chuyện này hay không".
Sắc mặt Thang Ân Đình nghiêm túc: "Những tên đó đều rất hung bạo, bọn chúng đã hủy hoại bầu không khí yên bình ở Kim Lăng. Tối hôm qua, cánh cửa hệ thống an ninh công cộng gần như bị các phóng viên báo đài giẫm nát, bọn họ đều rất quan tâm đến nguyên nhân của sự kiện này".
"Nếu không có người đứng đầu là tôi áp chế cánh truyền thông, không để cho bọn họ viết lung tung, sự kiện này sẽ càng đẩy đi xa hơn, nói không chừng còn tạo nên khủng hoảng trong lòng người dân thành phố!"
Ánh mắt Lâm Hàn lập lòe, không ngờ vì chuyện riêng của mình mà lại tạo nên ảnh hưởng lớn như vậy.
Anh mở miệng nói: "Tôi chỉ bị thương nhẹ, không có vấn đề gì cả".
"Còn về sự kiện này, nguyên nhân chính là do tôi bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637710/chuong-467.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.