Nói xong lời cuối, Triệu Cương ha hả cười to, trong mắt tràn đầy chế giễu:
"Nhãi ranh, đầu óc ngu si thì tứ chi phát triển! Đi đường quyền thì có gì hay ho chứ, không có quan hệ tốt như tôi thì không được đâu!"
"Quan hệ à, ông có chắc là muốn so quan hệ với tôi?", Lâm Hàn nhàn nhạt hỏi ngược lại.
"Sao hả? Không được sao? Xe cậu lái là biển số Đông Hải. Đông Hải cách tỉnh Cán mấy trăm cây số, dù cho cậu có quen biết ở Đông Hải thì chẳng lẽ còn có thể mời đến tỉnh Cán này được sao?"
Triệu Cương cười nhạt, ông ta không tin, làm gì có loại ông lớn nào lại đủ khả năng gầy dựng đầy rẫy mối quan hệ ở khắp các tỉnh thành như thế.
Nếu như có, đó cũng là một người tai to mặt lớn chân chính, chí ít cũng ngồi ngang hàng với mấy quan chức cấp tỉnh, cấp bộ.
Mà chàng trai trước mặt này lại còn trẻ như vậy, làm sao có những mạng lưới quan hệ như thế được?
Đương nhiên Triệu Cương không tin vào chuyện đó.
"Tôi muốn so quan hệ với cậu đó thì sao", Triệu Cương cười khà khà nói.
"Nếu ông đã muốn thế, vậy để cho ông sáng mắt ra đi".
Lâm Hàn than nhẹ, lấy điện thoại ra gọi một cuộc điện thoại.
"Cậu Lâm".
Điện thoại vừa bắt máy, giọng nói cung kính trầm đục đang vang lên là của Thẩm Hoài Xuân.
"Ông có quen biết ai ở tỉnh Cán không?", Lâm Hàn nhàn nhạt hỏi.
"Đương nhiên là có, tôi là đồn trưởng đồn Hoa Đông, toàn bộ quan chức Tỉnh ủy cấp cao ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chang-re-vo-song/637689/chuong-446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.